Bộ sách hài hước thú vị cho thiếu nhi dịp Trung thu

Bộ sách gồm 5 cuốn: “Lớp học của thiên tài”, “Giải cứu trực thăng”, “Nàng tiên cá học bơi”, “Lên trời hái sao”, “Bảo bối giúp thần tiên” của tác giả Thanh Tâm đã sáng tạo nên những câu chuyện hài hước, mang lại tiếng cười sảng khoái cho các bạn nhỏ.

Độc giả như được chu du trong thế giới cổ tích, nơi mọi mơ ước đều có thể trở thành hiện thực. Có bạn nhỏ nào mà lại không thích một cái cây mọc ra rất nhiều kẹo, một chiếc giường bay để tha hồ ngủ nướng mà không lo muộn học, hay một Đôi Giày Vạn Dặm để chu du khắp thế giới trong nháy mắt?

20170930100354-trung-thu11[1]

Những câu chuyện “bịa mà như thật” trong cuốn sách chắc chắn sẽ khiến các độc giả nhí thích thú: “Lên trời hái sao”, “Tắm mát trên Sao Thủy”, “Trốn rét ở… Sao Hỏa”, xây khách sạn ngàn sao trên mây, chu du tới Bắc Cực nghỉ mát…

Cùng các bạn đón tết Trung thu, Tí Quậy bày chiêu “Rủ ông Thiên Lôi phá cỗ Trung thu” để đánh lạc hướng ông, giữ vầng trăng sáng vằng vặc cho các bạn nhỏ trông trăng. Được quậy hết mình khi chơi các trò rước đèn ông sao, múa lân, bịt mắt bắt dê, kéo co, được ăn bánh nướng, bánh dẻo, ông Thiên Lôi thích lắm, chén tì tì và khen ngon rối rít, rồi còn dặn Tí Quậy: “Tết Trung thu vui quá, năm sau các cháu lại cho ông phá cỗ cùng nhé!”

Ẩn trong những câu chuyện tươi vui, tác giả Thanh Tâm cũng khéo léo lồng ghép những bài học nhẹ nhàng.

Đọc “Những câu chuyện kì thú”, độc giả sẽ liên tưởng tới những truyện Trạng được truyền tụng trong dân gian hay những cuộc phiêu lưu của nam tước Munchausen – những câu chuyện thật khó kiểm chứng nhưng độc giả cứ bị cuốn vào một cách say mê.

Những thành ngữ hiện đại – “hại điện” như “cặp đôi hoàn cảnh”, “khổ hơn con hổ bị nhổ râu”, “rảnh rỗi sinh nông nổi”, “tuyệt cú mèo”, “oách xà lách”, “đơn giản như đan rổ”, “nghiêng nước đổ thùng”, “ngất ngây con gà tây”… được tác giả sử dụng vừa đủ, duyên dáng, góp phần làm cho câu chuyện thêm thú vị.

Tâm niệm “không có tham vọng gửi gắm ý tưởng lớn lao gì trong bộ truyện, đơn giản chỉ là gom góp những tiếng cười nhẹ nhõm, hi vọng mang đến cho các bạn nhỏ những niềm vui be bé, xinh xinh”, tác giả Thanh Tâm mang đến những tiếng cười sảng khoái cho các bạn nhỏ, chắp cánh cho trí tưởng tượng, sự mộng mơ trong mỗi tâm hồn thơ bé.

Bộ sách không chỉ dành cho trẻ em mà còn dành cho những người lớn muốn tìm lại những khoảnh khắc trẻ thơ, vừa đọc sách vừa cười vui thích thú.

Trong dịp này, Nhà xuất bản Kim Đồng cũng giới thiệu với bạn đọc tập tản văn giàu cảm xúc của tác giả Anh Thư “Giấc mơ Trung thu” – ấn phẩm mới nhất trong seri “Viết cho những điều bé nhỏ”. “Chú Tễu kể chuyện Tết Trung thu” do nhà văn Lê Phương Liên biên soạn được tái bản, giúp độc giả khám phá nhiều câu chuyện thú vị về Tết Trung thu.

“Xin chữ” – cái nhìn sâu sắc về văn hóa Việt

Cầm trên tay “Xin chữ” và thấy rất tò mò muốn “khám phá” những câu chuyện, những ngôn từ được ẩn chứa đằng sau những bài viết. “Xin chữ”- cái tựa đề khá lạ ấy là cuốn sách mới nhất của Ủy viên Bộ Chính trị khóa X và XI, Nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội khóa XIV-XV và nguyên Bộ trưởng Bộ Văn hóa – thông tin Phạm Quang Nghị.

Cuốn sách dày hơn 500 trang là tập hợp những bài viết trong suốt những năm tháng gắn bó với ngành văn hóa kể từ khi ông làm Phó trưởng Ban thường trực Ban tư tưởng văn hóa Trung ương (nay là Ban Tuyên giáo Trung ương) đến khi làm Bộ trưởng Bộ Văn hóa- thông tin; Bí thư Thành ủy Hà Nội và sau này khi ông được nhà nước cho nghỉ hưu.

Nói như tự bạch của tác giả, những bài viết trong tập sách “Xin chữ” chính là những gì ông đã trải nghiệm, đã gắn bó. Không những là công việc của ông mà nó còn là cuộc sống đã nhìn thấy, nghe thấy thậm chí là những “va đập” không thể quên trong quá trình gần nửa thế kỷ công tác của mình. Đọng lại sau khi đọc hết trang cuối cùng của cuốn sách và khi ta khép lại những dòng ngôn từ vừa sâu lắng vừa đa tầng cũng là lúc ta cảm nhận rõ nhất một thứ tình cảm trân quý, biết ơn mà tác giả dành tặng cho văn hóa, cuộc sống quanh ông.

20171002153011-sach[1]

”Trên cánh đồng thân quen đã có biết bao người cày xới, gieo trồng, gặt hái. Công sức, mồ hôi của những người đi trước đã từng đổ ra cho những mùa vàng đã qua. Tôi xin được tham gia lao động cùng mọi người, bổ những nhát cuốc, gieo đôi ba hạt trên thửa ruộng giữa một cánh đồng bát ngát, mênh mông” – một lời tự bạch khiêm tốn, giản dị như chính phong cách và tác phong của ông.

Cuốn sách được tác giả khéo léo chia thành 5 phần, tưởng như độc lập với nhau; nhưng thực ra nó lại là một sự bổ trợ hoàn hảo cho nhau. Đi từ những khảo cứu, những chiêm nghiệm của quá trình hoạt động phong phú, trải qua nhiều vai trò khác nhau, những bài viết ở phần thứ nhất của Nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội lại cho thấy rất rõ cái nhìn của một nhà văn hóa; của một người từng xuất phát từ khoa sử ĐH Tổng hợp Hà Nội.

Vì thế những nghiên cứu của ông về giá trị của chân – thiện- mỹ là sự nghiền ngẫm của lịch sử và được đặt trong bối cảnh hôm nay, khi mà xã hội đã đổi thay; đã phát triển và hội nhập sâu rộng với thế giới trong một tiến trình toàn cầu hóa nhanh chóng. Ngay trong những ngày tháng chúng ta thực hiện Nghị quyết trung ương 5 khóa VIII (1998) khi Đảng ta có chủ trương “Xây dựng một nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc”, TS Phạm Quang Nghị đã nhìn nhận nhu cầu mở rộng giao lưu, quan hệ quốc tế là tất yếu khách quan.

Mở rộng giao lưu cũng có nghĩa là sự giao thoa giữa văn hóa Đông- Tây; giữa bản sắc Việt Nam và tinh hoa nhân loại là đương nhiên. Nhưng, giao lưu, hòa nhập mà không thể hòa tan đó là điều mà một nhà quản lý văn hóa như ông đã nhìn thấu và chỉ ra được.

20171002153209-nghi[1]
TS Phạm Quang Nghị.

Ông viết: “Những đặc trưng nổi bật nhất của văn hóa Việt Nam là chủ nghĩa yêu nước, yêu lao động, lòng nhân ái vị tha và tính cộng đồng. Những giá trị truyền thống đó đã từng là nguồn sức mạnh to lớn trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước. Ngày nay bước vào công nghiệp hóa, hiện đại hóa những truyền thống ấy vẫn đang là những đòi hỏi cần phải có đối với mọi người”. (trích bài phát biểu tại Hội nghị Trung ương 5 khóa VIII).

Càng đọc, càng ngẫm mới càng thấy sự đúng đắn của một Nghị quyết về văn hóa của Đảng trong cái giai đoạn mà sự thật – giả của “vàng thau lẫn lộn” về lối sống, văn hóa của con người Việt Nam vẫn còn ẩn ở đâu đó chưa thật rõ nét những mặt trái. Cũng phải thôi khi ấy kinh tế thị trường mới bắt đầu phát triển mạnh mẽ hơn sau một giai đoạn đầu chập chững làm quen. Vì thế, văn hóa và lối sống của con người Việt Nam vẫn còn rất đáng yêu.

Nhưng, đến giờ đọc lại những trang viết của TS Phạm Quang Nghị mới thấy, vượt thoát ra khỏi khuôn thước ngôn từ của một nhà quản lý văn hóa chính là cái đau đáu, nặng lòng với văn hóa; là một sự yêu không đong đếm được của một nhà nghiên cứu văn hóa trước sự “xâm lăng” của thị trường vào văn hóa Việt nói chung và văn hóa ứng xử của người Việt nói riêng.

Ở một góc nhìn khác, cũng là nhằm để bảo tồn và lưu giữ các di sản văn hóa của Việt Nam, với tư cách là Bộ trưởng bộ Văn hóa- thông tin khi ấy (năm 2002), TS Phạm Quang Nghị khi phát biểu trước Quốc hội đã nói: “Chúng ta muốn bài trừ văn hóa độc hại thì phải có cái hay, cái tốt để thay thế. Chúng ta muốn các thành tựu văn hóa, nghệ thuật đến được với công chúng, muốn có các công trình thiết chế văn hóa từ cơ sở đến Trung ương như nhà văn hóa, bảo tàng, thư viện, nhà hát… thì phải tăng nhanh đầu tư”.

Cũng tại cùng diễn đàn năm 2002 ấy, Bộ trưởng Phạm Quang Nghị đã cảnh báo: “Nếu không khẩn trương quan tâm đầu tư nhiều hơn nữa cho văn hóa, sẽ tạo ra khoảng chênh lệch giữa kinh tế và đời sống tinh thần, sẽ tạo ra sự tụt hậu về văn hóa”.

Cảnh báo ấy tiếc thay đến nay nhiều điều đã thành hiện thực. Nhiều nhà hát đã không thể đỏ đèn hàng đêm. Một xưởng phim với những tác phẩm “vang bóng một thời” đang dần lùi vào dĩ vãng và các nghệ sĩ của xưởng phim ấy đang rơi lệ vì kinh tế thị trường chả chừa họ và tư duy nghệ thuật của họ ra.

Hay như bài viết “Lễ hội và ứng xử của những người làm lễ hội” (Tạp chí Cộng sản, năm 2002), ông đặt vấn đề cần ”nhận thức cho đúng những giá trị và những đặc điểm bản chất của lễ hội và tín ngưỡng gắn bó với lễ hội”. Thực tế nhiều người trong chúng ta không biết vì sao có lễ hội và vì sao con người gắn bó với lễ hội đến không dứt ra được. Từ nhà quản lý đến người dân – chủ thể trong các lễ hội, chỉ khi nhận thức được mới có ứng xử đúng đắn với lễ hội. Điều mà cứ mỗi dịp lễ, Tết báo chí truyền thông đã tốn không ít giấy mực để nói về nó; để phê phán sự biến tướng của lễ hội.

Khép lại phần thứ nhất của cuốn sách như một lẽ tự nhiên, ta bị tác giả “dẫn dụ” đến phần thứ hai với tựa đề Hà Nội trong tôi. Đọc những bài viết tập hợp ở phần thứ hai này mới thấy tình yêu Hà Nội của một người con xứ Thanh lớn lao và sâu đậm thế nào. Vốn sinh ra ở một mảnh đất giàu truyền thống, đậm đặc văn hóa Bắc Trung bộ khi người con ấy hòa mình với văn hóa Thăng Long- Tràng An, cái chất văn hóa Bắc Trung bộ đã giúp ông thêm yêu văn hóa của vùng đất mà ông từng gắn bó từ thời thanh niên đến hết cuộc đời làm việc của mình.

Với ông, Thủ đô văn hiến văn hóa sẽ là quan trọng hơn cả. Một thứ văn hóa Tràng An không thể pha trộn dù trong hoàn cảnh nào. Một thứ văn hóa làm giàu thêm cho con người chốn Thăng Long kinh kỳ xưa và Hà Nội ngày nay. Một ngàn năm có lẻ, Hà Nội nay đã nhiều đổi thay. Cuộc sống của người dân đã khác xưa, có thêm nhiều nhà cao tầng; nhiều khu dân cư mới; nhiều thiết chế văn hóa được xây dựng nhưng càng trong phát triển, Hà Nội lại càng cần “văn hóa như cái phanh hãm của cỗ xe kinh tế” để “tránh cho xã hội phát triển trong tình trạng hết sức nguy hiểm”.

TS Phạm Quang Nghị khi ấy đang giữ chức Bí thư Thành ủy Hà Nội trả lời phỏng vấn một tờ báo. Có lẽ đó cũng là tự sự của ông- của một người yêu Hà Nội đến từng chân tơ, kẽ tóc muốn Hà Nội của ông vừa có vẻ đẹp của sự hiện đại; vừa giữ được nét thâm trầm cổ kính của lịch sử chứ không phải là một Hà Nội bị “bào mòn” bởi quá nhiều những sự phát triển nóng. Gấp cuốn sách lại người ta cảm nhận ở tầng sâu nhất, ẩn trong những con chữ là những khám phá rất đời về một nhân vật mà dân gian hiện nay hay gọi là quan chức cấp cao. Với TS Phạm Quang Nghị, bên cạnh những phẩm chất của một người làm lãnh đạo đó còn là một con người dung dị, hiếu thảo và gần gũi chan hòa.

Có lẽ với ông, “sống trong lòng nhân dân” đã đem lại cho ông những suy nghĩ, những cảm nhận không thể nào tuyệt vời hơn nữa về văn hóa, về tình người, về lòng nhân ái và về sự cố kết cộng đồng. Đọc “Xin chữ” tôi nhận thấy tất cả những điều đó hội tụ, hòa quyện một cách nhuần nhị ở ông.

Tô Văn Động – Giám đốc Sở VH-TT Hà Nội 

Sóng gió gia đình Hoàng Hoa Thám trong hồi ký “Kỷ niệm thời ấu thơ”

“Kỷ niệm thời thơ ấu” là cuốn Hồi ký của con gái Hoàng Hoa Thám dịch từ nguyên bản viết tay bằng tiếng Pháp.

Hoàng Hoa Thám tức Đề Thám, một trong những gương mặt quan trọng nhất của lịch sử Việt Nam, ông để lại một nguời con gái, Hoàng Thị Thế đã có một vận mệnh khác thường, cùng một người con trai sinh năm 1908, Hoàng Hoa Phồn, còn có tên Hoàng Bùi Phồn hay Hoàng Văn Vi, đã qua đời năm 1945.

 

Sinh ngày 31-3-1901 ở Phồn Xương, Hoàng Thị Thế được hứa hôn với một người con của hoàng đế Trung Hoa lúc lên ba. Tháng 6 năm 1909, bà cùng mẹ bị người Pháp bắt. Lúc đầu được Bouchet nhận trông nom, sau giao cho nhà tư sản Nguyễn Hữu Thu ở Hải Phòng chăm sóc. Sau khi theo học trường Tây ở Bắc kỳ, bà bị đưa sang Pháp năm 1917. Bà được Albert Sarraut (Toàn quyền Đông Dương) nhận làm con nuôi, và cho theo học ở trường nội trú Jeanne D’Arc ở Biarritz. Bà lấy tên là Marie Beatrice Destham.

Năm 1925, học xong tú tài phần một, bà được đưa về Việt Nam làm thủ thư ở Phủ Thống sứ Bắc Kỳ. Năm 1927, bà được đưa trở lại Pháp. Trở lại Paris, Albert Sarraut giới thiệu bà như là công chúa. Tổng thống nước Cộng hòa Paul Doumer, trở thành người cha đỡ đầu và cấp cho bà một khoản trợ cấp gây nên nhiều tranh cãi. Năm 1930, bà bắt đầu đóng phim. Vai diễn đầu tiên là vai một công chúa Trung Hoa tên là Li-Ti trong phim La Lettre (Bức thư) do hãng Paramout sản xuất tại Paris. Năm 1931 bà kết hôn với ông Robert Bourgès – người Pháp gốc Bỉ, sinh được một con trai là Jean Marie Bourgès (1935), bà tiếp tục có các vai diễn trong các phim La donna Bianca (1931), Le secret de l’émeraude (1935).

Năm 1940 bà ly hôn. Năm 1959, bà được Tổng thống Ngô Đình Diệm, người kế nhiệm vua Bảo Đại, mời về Sài Gòn. Trong một chuyến công cán sang Paris, người em dâu của tổng thống, bà Ngô Đình Nhu, định thuyết phục bà trở về, nhưng không có kết quả.

Khoảng năm 1960-1961 Bà quyết định trở về Hà Nội với sự giúp đỡ của Phan Kế Toại, Phó Thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, vì thấy đây là một lợi thế về chính trị với danh nghĩa Đề Thám.

Ban đầu bà về sống ở Hà Bắc. Năm 1974, bà về Hà Nội và sống tại phòng 31, khu tập thể Văn chương.

“Kỷ niệm thời thơ ấu” được viết năm 1963 tại Hà Bắc (nay là Bắc Ninh và Bắc Giang). Đây là những dòng hồi ức chân thực về tuổi thơ về cuộc sóng gió của gia đình, đánh dấu những giai đoạn đấu tranh và trốn tránh trong núi rừng Yên Thế.

Hoàng Thị Thế – con gái thủ lĩnh nghĩa quân Yên Thế Hoàng Hoa Thám. Mẹ là Đặng Thị Nho, tục gọi là bà Ba Cẩn, vợ ba đồng thời là cộng sự của thủ lĩnh Đề Thám. Năm 1909 bà cùng mẹ bị bắt trong chiến dịch tấn công cuối cùng của quân Pháp vào Yên Thế. Mẹ bà bị kết án đày sang đảo Guyanne (Nam Mỹ) thuộc Pháp, rồi qua đời vì bệnh lao ở trại cách ly Alger trên đường đi, ngày 25-11-1910.

Năm 16 tuổi (1917) Hoàng Thị Thế được Albert Sarraut, Toàn quyền Đông Dương lúc bấy giờ đưa sang Pháp. Năm 1931 bà lấy người chồng Pháp tên là Robert Bourgès. Năm 1932, bà là người sơ cứu đầu tiên cho cha đỡ đầu, Paul Doumer, Tổng thống Cộng hòa Pháp bị ám sát.

Năm 1961, bà về sống ở Việt Nam. Hồi ký Kỷ niệm thời thơ ấu được bà viết ở Hà Bắc năm 1963.